1Ông Si-môn là thượng tế, con ông Ô-ni-a.
2Ông đã cho xây nền móng cao gấp đôi,
3Vào thời ông, người ta đào bể chứa nước,
4Vì lo lắng muốn bảo vệ dân khỏi bị tàn phá,
5Ông uy nghi biết mấy giữa đám dân,
6Ông tựa sao mai ngời sáng giữa tầng mây,
7như thái dương chói lọi trên Đền Thờ Đấng Tối Cao,
8Ông ví như đóa hồng tươi nở giữa mùa xuân,
9Ông khác nào hương trầm nghi ngút cháy trong lư,
10Ông tựa cây ô-liu nặng trĩu quả ngon,
11Khi ông nhận lấy lễ phục huy hoàng,
12Khi ông đứng cạnh lò thiêu để bên trên bàn thờ,
13là toàn thể con cái A-ha-ron với lễ phục huy hoàng,
14Trong lúc cử hành các nghi lễ tại bàn thờ,
15Ông giơ tay trên chén,
16Bấy giờ con cái A-ha-ron cất tiếng tung hô,
17Tức khắc toàn dân cùng phủ phục sát đất
18Đoàn ca viên hát bài ca ngợi,
19Dân chúng dâng lời van xin và cầu khẩn
20Bấy giờ ông Si-môn bước xuống,
21Một lần nữa dân chúng lại phủ phục,
22Giờ đây hãy chúc tụng Thiên Chúa muôn loài,
23Xin Thiên Chúa ban cho tâm hồn chúng ta niềm hoan hỷ,
24Xin Thiên Chúa hằng tỏ lòng lân tuất với chúng ta,
25Hồn tôi giận ghét hai dân tộc,
26Đó là bọn người sống trên núi Xê-ia,
27Cuốn sách này ghi lại
28Phúc cho ai nghiền ngẫm những lời này!
29Quả thật, nếu đem ra thực hành,

