1Bạn bè nào chẳng nói: “Đây cũng chỗ thân thiết mà!”
2Không buồn chết được sao
3Ôi, xu hướng xấu xa,
4Có kẻ mừng rỡ khi thấy bạn vui,
5Có người thấy miếng ăn thì cùng bạn chịu khó,
6Tự thâm tâm, chớ quên bạn hữu,
7Cố vấn nào cũng đưa ra ý kiến,
8Hãy thận trọng với người chuyên góp ý:
9Hắn bảo: “Anh đi đúng đường rồi đó!”
10Đừng hỏi ý kẻ nhìn con bằng đôi mắt ngờ vực,
11Đừng hỏi ý phụ nữ về tình địch của họ,
12Nhưng hãy năng đến với một người đạo đức,
13Rồi con cứ bụng bảo dạ mà làm,
14Nhiều khi tâm hồn báo cho con người biết rõ,
15Nhưng quan trọng hơn hết:
16Bắt đầu làm việc là phải suy nghĩ,
17Từ tâm não mà tư tưởng phát sinh
18thiện với ác, sinh với tử,
19Có người dạy thiên hạ thì thông minh,
20Kẻ hay lý sự thì bị chê ghét,
21Quả thật, nó không được Đức Chúa ban ân sủng,
22Có kẻ khôn, nhưng chỉ để tìm lợi cho mình,
23Người khôn thật chỉ vẽ cho dân,
24Người khôn ngoan hưởng phúc lộc đầy tràn,
25Ngày đời của mỗi người đều có số, có hạn,
26Người khôn ngoan thì được dân tín nhiệm,
27Con ơi, trong cuộc sống, hãy lượng lấy sức mình,
28Vì không phải mọi sự đều hợp với mọi người,
29Khi dự tiệc vui, chớ ăn uống vô độ,
30vì tham thực cực thân,
31Lắm người thiệt mạng vì mê ăn mê uống,

