1Có ba điều tôi hết lòng ao ước,
2Nhưng cũng có ba hạng người tôi gớm ghét,
3Còn trẻ con không lo dành dụm,
4Người cao niên phán đoán, bậc lão thành chỉ bảo,
5Sự khôn ngoan của các vị bô lão,
6Giàu kinh nghiệm là triều thiên cho hàng bô lão,
7Trong trí tôi nảy ra chín điều, mà lòng tôi cho là hạnh phúc.
8Phúc thay kẻ được chung sống với người vợ thông minh,
9Phúc thay kẻ biết xử sự khôn khéo,
10Người tìm được khôn ngoan cao cả biết chừng nào
11Lòng kính sợ Đức Chúa thì vượt trên tất cả,
13Không vết thương nào sánh nổi vết thương lòng,
14Không cái khổ nào bằng cái khổ do kẻ ghét ta gây nên.
15Không nọc độc nào như nọc độc của loài rắn.
16Tôi thà ở chung với sư tử hay rắn rết
17Lòng độc ác biến đổi nét mặt người đàn bà:
18Chồng thị ngồi ăn với hàng xóm láng giềng
19Mọi gian ác đều chẳng thấm vào đâu
20Đàn ông trầm lặng sống với đàn bà lắm điều
21Đừng để nhan sắc người đàn bà lôi cuốn con,
22Vợ mà phải nuôi chồng
23Con tim suy nhược, nét mặt buồn rầu,
24Tội bắt đầu có là do đàn bà,
25Đừng khai mương cho nước chảy,
26Nếu con đưa tay làm hiệu mà nó chẳng theo

