1Có lời trách mắng không đúng lúc,
2Thà trách mắng còn hơn giận dữ.
3Người thú tội thì tránh được bao hệ lụy.
4Kẻ dùng bạo lực mà thi hành lẽ phải,
5Có kẻ thinh lặng mà được kể là khôn ngoan,
6Có kẻ thinh lặng vì chẳng biết nói chi,
7Người khôn ngoan biết thinh lặng chờ dịp tốt,
8Kẻ nhiều lời sẽ bị chán ghét,
9Có khi lâm nạn lại thành công,
10Có lúc cho đi mà con không được lợi,
11Đôi khi vinh quang đem lại nhục nhã,
12Có kẻ sắm nhiều mà tốn ít,
13Người khôn ngoan nói ít cũng gây được thiện cảm,
14Ích gì cho con quà biếu của đứa khờ dại:
15Nó cho thì ít, trách mắng thì nhiều,
16Kẻ ngu đần nói: “Chẳng có ai thân thiết với tôi,
17Chịu ơn nó toàn những quân mạt hạng,
18Sẩy chân còn hơn lỡ miệng,
19Người thô lỗ thì giống như câu chuyện không hợp thời,
20Kẻ ngu đần không nói được dụ ngôn,
21Do túng thiếu, có kẻ tránh được tội,
22Có người tiêu vong vì xấu hổ,
23Có kẻ vì xấu hổ mà hứa hẹn với bạn hữu,
24Nơi con người, nói dối là điều đê tiện xấu xa,
25Trộm cắp còn đỡ hơn nói dối,
26Kẻ quen nói dối là kẻ vô liêm sỉ,
27Kẻ ăn nói khôn ngoan được người khác kính nể,
28Người làm ruộng thu lúa đầy bồ,
29Bổng lộc và quà cáp làm mờ mắt bậc khôn ngoan,
30Khôn ngoan bị che giấu, kho tàng bị chôn vùi:
31Người che giấu sự đần độn

