1Hãy tôn trọng thầy thuốc vì mọi người đều cần đến ông,
2Quả vậy, tài chữa bệnh là do Đấng Tối Cao,
3Thầy thuốc hiên ngang vì giàu kinh nghiệm,
4Thiên Chúa làm cho đất trổ sinh dược liệu;
5Chẳng phải nhờ khúc gỗ mà xưa nước ra ngọt
6Cũng chính Thiên Chúa cho con người được hiểu biết
7Nhờ đó, Người chữa lành và chấm dứt cơn đau,
8Như thế công việc của Người vẫn tiếp tục
9Con ơi, khi đau ốm, con chớ coi thường,
10Hãy từ bỏ lỗi lầm, hành động cho đúng đắn,
11Hãy dâng hương thơm và tinh bột làm kỷ vật,
12Bấy giờ con sẽ mời thầy thuốc đến,
13Có lúc sức khỏe con ở trong tay các thầy thuốc,
14vì chính họ cũng cầu xin Đức Chúa
15Ai đắc tội với Đấng tạo thành,
16Con ơi, hãy khóc thương người chết,
17Hãy vật mình khóc lóc thảm thương,
18Vì nỗi buồn đưa tới cái chết,
19Đưa người chết đi chôn, nỗi buồn còn đó,
20đừng để lòng con buông theo nỗi buồn,
21Con đừng quên: đã ra đi thì không trở lại;
22Con hãy nhớ: mệnh ta thế nào, mệnh con cũng vậy,
23Khi người chết đã yên nghỉ rồi,
24Nhờ biết lợi dụng thời giờ rảnh rỗi
25Sao có thể nên khôn người nông dân cầm cày cầm cuốc
26Nó chỉ lo cày sâu cuốc bẫm,
27Cũng thế, mọi thợ mộc, thợ nề,
28Anh thợ rèn ngồi bên đe cũng thế:
29Anh thợ gốm ngồi làm việc cũng thế, luôn chân đạp bàn xoay,
30Anh lấy tay nhào nặn đất thó,
31Tất cả những người ấy tin tưởng vào đôi tay của họ,
32Không có những người đó,
33Nhưng họ chẳng được mời dự hội nghị nhân dân,
34Họ thiếu văn hóa, thiếu óc phê bình,

