1Vì ham lợi mà nhiều người mắc lỗi,
2Chiếc cọc cắm sâu vào kẽ đá,
3Ai không bền lòng kính sợ Đức Chúa,
4Sàng rồi, trấu ở lại sàng,
5Có thử lửa mới biết bình thợ gốm,
6Xem quả thì biết vườn cây,
7Chớ vội khen, khi người chưa lên tiếng:
8Theo đuổi sự công chính, rồi ra con sẽ đạt,
9Chim cùng loại tìm đậu chung một chỗ,
10Sư tử rình mồi,
11Người đạo hạnh luôn ăn nói khôn ngoan,
12Với kẻ ngu si, con đừng mất thì giờ,
13Bọn đần độn nói ra là gây bực tức,
14Kẻ hay thề mở miệng là người ta dựng tóc gáy,
15Bọn kiêu ngạo cãi nhau là đổ máu,
16Tiết lộ bí mật thì chẳng còn ai tin,
17Hãy tha thiết với bạn bè và hết lòng trung tín,
18Vì, như ai đó mất đi kẻ mình để cho chết,
19Chim trong tay, con để bay vụt mất,
20Đừng chạy theo họ: họ xa quá rồi,
21Vết thương có thể băng bó, lăng nhục có thể bỏ qua,
22Kẻ nháy mắt thì mưu đồ điều xấu xa,
23Trước mắt con, nó nói năng ngọt xớt,
24Tôi vốn ghét nhiều điều,
25Tung đá lên cao, đá sẽ rớt xuống đầu mình.
26Ai đào hố sẽ sa xuống hố,
27Ai làm điều xấu sẽ bị cái xấu đè bẹp
28Kẻ kiêu căng chuyên nhục mạ, châm biếm,
29Ai thấy kẻ lành vấp ngã mà vui mừng,
30Oán hờn và giận dữ là những điều ghê tởm,

