1Hỡi tử thần, nhớ đến ngươi thật là cay đắng
2Hỡi tử thần, phán quyết của ngươi hay thật
3Con đừng sợ án chết.
4Đó là điều Đức Chúa quyết định cho hết mọi người phàm.
5Con cái phường tội lỗi thành đám con ghê tởm,
6Gia nghiệp con cái phường tội lỗi thế nào cũng tiêu tan.
7Cha bất nhân bị con trách móc,
8Khốn cho các ngươi, hỡi phường gian ác,
9Các ngươi có sinh ra, thì chỉ sinh ra để bị nguyền rủa;
10Tất cả những gì từ đất mà ra sẽ lại về với đất.
11Thân xác con người chỉ là phù vân,
12Hãy lo sao cho con được danh thơm tiếng tốt,
13Hạnh phúc đến đâu, đời người cũng có hạn,
14Các con ơi, cứ an tâm mà giữ lời giáo huấn.
15Người che giấu sự đần độn
16Vậy ta nói con nghe điều gì đáng xấu hổ:
17Con phải biết thẹn thùng xấu hổ
18trước mặt những ai cầm quyền xét xử vì hành vi phạm pháp,
19trước mặt các bạn bè thân hữu
20Con phải biết thẹn thùng xấu hổ
21vì lăng nhục khi nhận hoặc cho,
22vì gặp gái bán dâm mà nhìn chòng chọc,
23vì chiếm của, chiếm quà người ta,
24vì săn đón đầy tớ gái người ta
25Con phải biết thẹn thùng xấu hổ
26vì học lại cho người khác điều đã nghe,
27Có vậy con mới biết

