1Kẻ thương người thì biết cho vay mượn,
2Khi người ta cần, con hãy cho vay mượn,
3Hãy giữ lời và trung tín luôn luôn,
4Nhiều người coi của vay mượn như của nhặt ngoài đường,
5Trước khi nhận, họ hôn tay chủ nợ,
6Họ có sức trả phân nửa đã là may,
7Nhiều người không cho vay
8Tuy nhiên, hãy rộng lượng với kẻ nghèo hèn,
9Theo luật dạy, con hãy đón tiếp kẻ khó nghèo,
10Hãy bỏ tiền ra giúp người anh em bạn hữu,
11Hãy theo lệnh Đấng Tối Cao mà sử dụng của cải,
12Rộng tay bố thí là con chất đầy kho lẫm,
13Của bố thí sẽ nên vũ khí giúp con chống địch thù
14Người tốt bụng đứng ra bảo lãnh cho kẻ khác,
15Đừng quên ơn người bảo lãnh cho con
16Ân huệ người bảo lãnh, kẻ tội lỗi không đếm xỉa gì;
17Vì đứng ra bảo lãnh, nhiều người giàu có mất hết gia tài,
18Cũng vì đứng ra bảo lãnh
19Kẻ tội lỗi đánh liều bảo lãnh
20Hãy nâng đỡ kẻ khác tùy sức con,
21Cuộc sống đòi tối thiểu phải có
22Sống nghèo dưới mái tranh của mình
23Có nhiều có ít, con cũng hãy bằng lòng,
24Ở nhờ hết người này đến người nọ,
25Con phải hầu bàn và tiếp rượu cho khách
26“Lại đây sắp bàn đi, đồ ăn bám!
27– “Đi đi, đồ ăn bám,
28Người hiểu biết đau lòng, vì bị phiền trách là đồ ở đậu,

