1Đấng hằng hữu muôn đời đã tạo thành vạn vật hết thảy.
2Chỉ mình Đức Chúa được tuyên xưng là công chính.
4Không ai được quyền loan báo các công trình của Người.
5Ai đo lường được Người mạnh mẽ quyền năng đến đâu?
6Chẳng thêm chẳng bớt, cũng không khám phá nổi
7Làm xong mới chỉ là bắt đầu,
8Con người là chi? Nó có ích lợi gì?
9Số ngày đời của con người nhiều lắm là một trăm năm.
10Một giọt nước biển, một hạt cát:
11Bởi thế Đức Chúa kiên nhẫn với chúng,
12Người nhìn thấy và biết rằng
13Con người thì thương xót cận thân,
14Người xót thương những ai đón nhận lời giáo huấn
15Con ơi, khi làm ơn, con đừng trách móc;
16Hạt sương lại không giảm bớt cái nóng sao?
17Này, lời nói lại không hơn món quà quý sao?
18Kẻ ngu đần chửi thẳng vào mặt;
19Học trước đã rồi hãy nói sau;
20Trước khi xét đoán, hãy tự kiểm điểm,
21Để khỏi mang bệnh, con hãy hạ mình xuống,
22Hãy giữ lời khấn hứa đúng thời, đừng chậm trễ,
23Trước khi khấn hứa, con hãy lo dọn mình;
24Hãy nhớ đến cơn thịnh nộ trong những ngày cuối cùng,
25Hãy nhớ đến thời đói kém, khi con dư dật;
26Từ sáng sớm tới chiều tà, thời gian thay đổi;
27Người khôn ngoan thì thận trọng trong mọi sự,
28Ai thông minh thì biết khôn ngoan,
29Những người thạo ăn nói, chính họ cũng trau dồi khôn ngoan,
30Con đừng buông theo các tham vọng của con,
31Nếu con thỏa mãn các tham vọng của mình,
32Đừng tìm vui trong khoái lạc xa hoa,
33Đừng vay mượn để tiệc tùng mà hóa ra nghèo,

