1Con đàn cháu đống mà vô dụng, con đừng ham,
2Chúng có đông đảo mấy, con cũng đừng vui,
3Chúng có làm nên sự nghiệp ở đời, con đừng tin tưởng,
4Nhờ một người thông minh sáng suốt
5Mắt tôi đã thấy nhiều điều như thế,
6Lửa bừng cháy thiêu đốt đám hội quân tội lỗi,
7vì Người đã không tha cho bọn khổng lồ thuở trước,
8Người đã chẳng buông tha những kẻ cho ông Lót ở nhờ,
9Người không xót thương giống nòi mang án diệt vong,
10cũng như sáu trăm ngàn bộ binh,
11Dầu chỉ có một người cứng cổ không bị phạt,
12Người thương xót bao nhiêu, thì cũng hạch tội bấy nhiêu:
13Kẻ tội lỗi không thoát nổi với của gian đã cướp,
14Việc bố thí nào cũng được Chúa ân thưởng,
17Đừng nói: “Tôi sẽ núp ẩn không cho Đức Chúa thấy!
18Kìa, trời cao thẳm trùng trùng điệp điệp,
19đồng thời khi Người nhìn núi non và nền trái đất,
20Vậy mà người ta chẳng để tâm nghĩ tới những điều ấy,
21Bão táp, con người không nhìn thấy,
22“Việc xét xử công minh, có ai công bố đâu?
23Người thiếu hiểu biết thì nghĩ những điều như thế,
24Con ơi, hãy nghe ta, hãy học cho biết,
25Ta sẽ tuần tự trình bày kiến thức,
26Theo quyết định của Đức Chúa,
27Những công trình ấy, Người xếp đặt theo trật tự muôn đời,
28Vật này không đụng vào vật khác,
29Sau đó, Đức Chúa nhìn xem trái đất,
30Người làm cho sinh vật lan tràn mặt đất,

