1Lộng lẫy chốn cao vời, một khung trời trong vắt.
2Vừa ló dạng lúc hừng đông, mặt trời liền công bố:
3Vào chính ngọ, mặt đất cháy khô,
4Người ta kéo bễ thổi lò để tạo ra sức nóng,
5Cao cả thay Đức Chúa, Đấng làm ra mặt trời!
6Cả vầng trăng cũng luôn đúng hẹn,
7Trăng đánh dấu các thời kỳ đại lễ,
8Người ta lấy chữ nguyệt mà đặt tên cho tháng,
9Các vì sao lấp lánh là vẻ đẹp của bầu trời,
10Vâng lời Đấng Thánh, các vì sao sẵn sàng chờ lệnh,
11Hãy ngắm cầu vồng mà chúc tụng Đấng làm ra nó,
12chính tay Đấng Tối Cao đã giăng lên.
13Người ra lệnh truyền, tuyết liền sa xuống.
14Nhờ vậy, các kho lẫm được mở ra và mây tựa chim chóc bay đi.
15Người dùng quyền năng làm cho mây đen đặc
16Người nhìn, núi non liền rung chuyển,
18Người rải tuyết như chim sa,
19Người còn đổ sương giá xuống đất như đổ muối,
20Gió lạnh từ phương bắc thổi xuống
21Gió nóng ngốn sạch núi non, đốt cháy vùng hoang địa,
22Bỗng mây bay đến chữa lành tất cả,
23Theo kế hoạch của Người, Người chế ngự vực thẳm
24Những người vượt biển thuật lại các hiểm nguy,
25Ở đó có bao điều kỳ diệu, lạ lùng,
26Nhờ Người, sứ giả của Người thuận buồm xuôi gió
27Kể sao cho xiết những gì muốn nói;
28Làm sao đủ sức để tôn vinh Người?
29Đức Chúa khả úy và rất mực cao cả,
30Anh em hãy hết sức ca tụng và tôn vinh Đức Chúa,
31Ai đã từng thấy Người để mà thuật lại?
32Nhiều điều bí ẩn còn lớn lao hơn những điều kể trên,
33Quả thật, chính Đức Chúa đã làm nên tất cả,

