1Đức Chúa lấy đất mà tạo ra con người,
2Người đã ban cho nó một số ngày và một khoảng thời gian,
3Người mặc cho nó sức mạnh tương xứng với mình,
4Người phú bẩm cho mọi xác phàm lòng kính sợ Người,
6Người ban cho chúng trí khôn, lưỡi, mắt, tai,
7Người làm cho chúng được đầy kiến thức thông minh,
8Người đặt con mắt mình vào tâm hồn chúng,
10Danh thánh Người, chúng sẽ ca ngợi,
11Người còn ban kiến thức cho chúng,
12Người đã lập với chúng một giao ước muôn đời,
13Mắt chúng đã nhìn thấy vinh quang rực rỡ của Người,
14Người phán bảo: “Các ngươi hãy tránh xa mọi điều bất chính.”
15Đường lối của chúng luôn luôn ở trước mặt Người,
17Người đặt cho mỗi dân một thủ lãnh,
19Trước mặt Người, mọi công việc của chúng đều rõ như ban ngày,
20Những điều bất chính chúng làm không giấu Người được,
22Việc từ thiện ai làm thì tựa như dấu ấn đối với Người,
23Cuối cùng, Người sẽ đứng lên và ban thưởng,
24Có điều là ai sám hối thì Người ban cho ơn trở về,
25Hãy trở về với Đức Chúa và từ bỏ tội lỗi,
26Hãy đoạn tuyệt với gian ác, trở về cùng Đấng Tối Cao,
27Trong âm phủ, ai nào ca ngợi Đấng Tối Cao,
28Người đã chết thì hết xưng tụng, vì nó không còn nữa;
29Lòng lân tuất của Đức Chúa cao cả dường bao,
30Vì người ta không nắm được tất cả mọi sự,
31Có chi chói lọi hơn mặt trời? Thế mà nó cũng phải lặn đi.
32Chính Người mới giám sát sức mạnh trời cao thẳm,

