1Đức Khôn Ngoan tự biểu dương
2Khôn ngoan lên tiếng trong đại hội của Đấng Tối Cao
3“Ta phát xuất từ miệng Đấng Tối Cao
4Ta cắm lều trên nơi cao thẳm
5Duy có mình Ta đi vòng cả bầu trời
6Trên sóng biển, trên toàn cõi đất,
7Giữa chúng hết thảy, Ta tìm chốn nghỉ ngơi,
8Bấy giờ, Đấng tác thành vạn vật truyền lệnh cho Ta,
9Người đã dựng nên Ta trước muôn đời, từ khởi thủy,
10Trong lều thánh, trước nhan Người, Ta thi hành thánh vụ
11Ta cũng nghỉ ngơi trong thành đô yêu dấu,
12Ta đâm rễ sâu giữa một dân hiển hách,
13Ta đã vươn lên tựa cây bá hương vùng Li-băng,
14Ta đã vươn lên như cây chà là ở Ên Ghe-đi,
15Như cây quế, như tước sàng, Ta nức hương ngào ngạt,
16Ta vươn nhánh ra như cây nhựa điều,
17Tựa cây nho, Ta nẩy mầm xinh tốt,
19Hỡi những kẻ khao khát Ta, nào hãy đến,
20Vì nhớ đến Ta thì ngọt ngào hơn mật
21Ai ăn Ta sẽ còn đói, ai uống Ta sẽ còn khát.
22Ai nghe lời Ta sẽ không phải thẹn thùng,
23Tất cả những điều ấy
25Lề Luật làm cho khôn ngoan dâng trào như sông Pi-sôn,
26cho hiểu biết đầy tràn như sông Êu-phơ-rát,
27cho lời dạy bảo chan hòa như sông Nin,
28Người đầu tiên chẳng biết hết khôn ngoan,
29Vì tư tưởng của khôn ngoan rộng hơn đại dương,
30Phần tôi, tôi như kênh đào chảy từ sông lớn,
31Tôi tự nhủ: “Tôi sẽ tưới mảnh vườn của tôi”,
32Tôi sẽ làm cho lời dạy bảo rực sáng tựa bình minh,
33Tôi sẽ tung gieo giáo huấn như lời của ngôn sứ,
34Hãy xem: tôi vất vả đâu phải cho riêng mình,

