1Phúc thay kẻ không ăn nói lỡ lầm,
2Phúc thay ai không bị lương tâm cắn rứt,
3Của cải không lợi gì cho kẻ tiểu nhân,
4Tích lũy mà vong thân là tích lũy cho kẻ khác,
5Xấu với bản thân thì tốt với ai được?
6Không ai tệ hơn kẻ làm hại chính mình,
7Nó có làm điều tốt, thì chẳng qua vì vô tình,
8Ai nhìn với con mắt đố kỵ là người xấu,
9Kẻ có mắt tham lam thì không bằng lòng với phận mình,
10Kẻ có mắt xấu xa thì keo kiệt về miếng ăn,
11Con ơi, nếu có của, hãy làm cho đời con được tốt đẹp,
12Hãy nhớ rằng cái chết không trì hoãn đâu,
13Trước khi chết, hãy làm ơn cho thân hữu,
14Đừng từ chối không hưởng một ngày vui,
15Nào con không để lại công khó của con cho người khác,
16Hãy cho và nhận, hãy làm cho tâm hồn mình khuây khỏa,
17Mọi xác phàm như chiếc áo, thảy đều mòn hao,
18Như cành lá trên cây rậm rạp: lá rụng xuống, lá lại mọc ra,
19Mọi công trình phải hư nát đều tiêu tan hết thảy,
20Phúc thay kẻ nghiền ngẫm khôn ngoan,
21Phúc thay kẻ để tâm suy nghĩ về đường lối của khôn ngoan,
22Như một thợ săn, người ấy theo vết của khôn ngoan,
23Nó nhìn vào cửa sổ của khôn ngoan,
24Nó ở sát nhà của khôn ngoan,
25Nó dựng lều dưới cánh tay của khôn ngoan,
26Nó sẽ đặt con cái dưới sự che chở của khôn ngoan,
27Dưới bóng của khôn ngoan, nó không bị nóng bức,

