1Ai kính sợ Đức Chúa sẽ không gặp tai ương,
2Người khôn thì không ghét bỏ Lề Luật,
3Người hiểu biết đặt trọn niềm tin nơi Lề Luật.
4Phải nói gì, hãy chuẩn bị sẵn,
5Lòng dạ kẻ ngu đần ví tựa bánh xe.
6Kẻ ưa thích châm chọc bạn bè
7Tại sao lại có ngày này trọng hơn ngày khác,
8Ấy là vì chúng đã được phân biệt
9Có những ngày Người đề cao và thánh hóa,
10Mọi người đều bởi đất,
11Do thượng trí, Đức Chúa đã phân biệt kẻ này người nọ,
12Kẻ thì được Người nâng cao và giáng phúc,
13Như nắm đất thó anh thợ gốm cầm trong tay,
14Có dữ thì cũng có lành, có chết thì cũng có sống.
15Vậy hãy nhìn ngắm mọi công trình của Đấng Tối Cao,
16Phần tôi, kẻ đến sau cùng, tôi cũng đã thức khuya,
17Nhờ phúc lộc Đức Chúa, tôi đã theo kịp,
18Hãy hiểu cho rằng tôi vất vả đâu phải cho mình tôi,
19Xin hãy nghe tôi, thưa quý vị quan chức trong dân;
20Bao lâu con còn sống,
21Bao lâu còn sống, còn chút hơi tàn,
22Vì thà để con cái nài xin con,
23Trong mọi việc con làm, hãy nắm quyền điều khiển,
24Đến ngày kết thúc cuộc đời, lúc con phải chết,
25Cỏ rơm, roi đòn và đồ nặng phải chở, đó là phần của lừa.
26Dùng kỷ luật ép nó làm lụng, con sẽ được nghỉ ngơi.
27Ách và dây cương mới ghì được cổ lừa,
28Phải thúc nó làm việc kẻo nó ra lười biếng,
29Hãy bắt nó làm những việc nó phải làm;
30Nhưng đừng nghiệt ngã với bất cứ người nào,
31Nếu con chỉ có một gia nhân, hãy coi nó như bản thân mình,
32Nếu con chỉ có một gia nhân, hãy lấy tình anh em mà đối xử,
33Nếu vì con xử tệ mà nó bỏ trốn,

