1Thủ lãnh khôn ngoan thì giáo dục dân mình,
2Thủ lãnh dân thế nào,
3Một ông vua dốt nát làm cho dân nước phải suy vong,
4Quyền bính trên địa cầu nằm trong tay Đức Chúa,
5Sự nghiệp của con người nằm trong tay Đức Chúa,
6Khi gặp những chuyện bất công,
7Đức Chúa và người phàm đều chê ghét tính kiêu căng,
8Quyền bá chủ chuyển từ dân này sang dân nọ,
9Làm sao tro bụi lại dám kiêu căng,
10Cơn bệnh kéo dài, giễu cợt cả thầy thuốc,
11Khi chết, gia tài người ta thừa hưởng
12Con người bắt đầu kiêu căng khi lìa xa Đức Chúa,
13Vì đầu mối của kiêu căng là tội lỗi,
14Đức Chúa hạ bệ những ai quyền thế,
15Đức Chúa đã bứng rễ các dân ngoại,
16Lãnh thổ của chư dân, Đức Chúa đã đảo lộn,
17Người đã loại chúng ra khỏi cõi đời và hủy diệt chúng,
18Con người được dựng nên không phải để kiêu ngạo,
19Nòi giống nào đáng trọng?
20Thủ lãnh thì đáng trọng giữa anh em,
22Kẻ giàu, người sang cũng như kẻ nghèo:
23Khinh dể một người nghèo thông minh là không phải lẽ,
24Người làm lớn, nhà lãnh đạo, vị nắm quyền đều được tôn vinh,
25Nô bộc mà khôn ngoan thì được cả người tự do (cũng) phục vụ,
26Đừng khôn xảo, khi làm công việc của con,
27Làm việc và được đầy đủ dư dật,
28Con ơi, hãy tự hào một cách khiêm tốn,
29Người phạm tội hại đến bản thân,
30Kẻ nghèo được tôn trọng là nhờ sự hiểu biết,
31Còn nghèo mà đã được trọng,

