1Con ơi, đã trót phạm tội thì đừng phạm nữa!
2Con hãy tránh tội như tránh rắn,
3Vi phạm Lề Luật bao giờ cũng là gươm hai lưỡi,
4Kinh hoàng và bạo lực làm tài sản tiêu tan,
5Kẻ nghèo vừa mở miệng cầu khẩn là Chúa lắng tai nghe:
6Ai ghét bỏ lời khiển trách là bước theo đường quân tội lỗi,
7Người khéo ăn khéo nói thì nổi tiếng khắp nơi,
8Kẻ lấy tiền người khác xây nhà mình ở,
9Đám hội lũ phi pháp tựa như đống sợi vụn,
10Đường nẻo quân tội lỗi thì phẳng phiu, không sỏi đá,
11Ai tuân giữ Lề Luật sẽ điều khiển được tâm tư,
12Người không lanh lợi chẳng học hành gì được,
13Kiến thức của bậc khôn ngoan tràn trề như nước lũ
14Lòng dạ kẻ ngu đần như chiếc bình rạn nứt
15Nghe một lời lẽ khôn ngoan,
16Lời lẽ kẻ ngu tựa hành lý nặng nề,
17Trong đại hội, người sáng suốt được yêu cầu phát biểu,
18Khôn ngoan đối với đứa ngu tựa ngôi nhà đổ nát,
19Với người ngốc, giáo dục ví như xiềng cùm chân,
20Người ngu cười hô hố,
21Với người khôn, giáo dục ví như vàng trang sức,
22Tới nhà ai, kẻ ngu xồng xộc bước vào,
23Kẻ khờ đứng nhìn qua cửa,
24Đứng nghe ngoài cửa là kẻ thiếu giáo dục,
25Đứa bẻm mép nói năng bừa bãi,
26Kẻ ngu đần nói trước nghĩ sau,
27Kẻ vô đạo nguyền rủa Xa-tan,
28Đứa hay mách lẻo bôi nhọ chính bản thân,

