1Thức đêm vì của cải làm hao mòn thân xác,
2Bận tâm vì sinh kế cũng không sao chợp mắt,
3Người giàu vất vả thì của cải gia tăng,
4Người nghèo vất vả vẫn thiếu hụt miếng ăn,
5Đã ham tiền không sao công chính được,
6Bạc tiền khiến cho bao người sa ngã,
7Nó là cái bẫy cho ai say mê nó,
8Phúc thay ai giàu có mà vô tội,
9Người đó là ai để chúng ta khen là có phúc,
10Ai đã trải qua thử thách đó và nên hoàn hảo?
11Của cải người ấy sẽ tồn tại,
12Khi ngồi trước mâm cao cỗ đầy, đừng hả họng thốt lên:
13Hãy nhớ rằng: mắt hau háu là điều chẳng hay.
14Miếng người khác đã nhằm, con đừng đưa tay tới,
15Hãy suy bụng ta mà nghĩ ra bụng người,
16Những món đã dọn ra,
17Hãy tỏ ra có giáo dục mà buông đũa trước.
18Chung mâm với nhiều người, con đừng cầm đũa trước.
19Người có giáo dục thì chút ít cũng vừa,
20Ăn chừng mực sẽ ngủ thoải mái,
21Nếu đã bị ép phải ăn,
22Con ơi, hãy nghe ta, chớ có khinh thường,
23Chủ nhà hào hoa, người người ca tụng,
24Chủ nhà sẻn so, cả làng đàm tiếu,
25Khi uống rượu, đừng lên mặt anh hùng,
26Như lửa thử độ bền của thép,
27Rượu đem lại cho con người sức sống,
28Tâm hồn sung sướng, lòng dạ hân hoan,
29Thật cay đắng cho tâm hồn
30Ma men khiến đứa ngu nổi khùng mà chuốc họa vào thân:
31Trong tiệc rượu, đừng khiêu khích kẻ đồng bàn,

