1Kể từ khi từ lòng mẹ sinh ra
2Điều không ngừng ám ảnh khiến lòng người sợ hãi âu lo
3Từ bậc vua chúa trên ngai vinh hiển
4từ người cân đai áo mão đến kẻ khố rách áo ôm,
5Lúc nghỉ ngơi trên giường,
6Vừa mới nghỉ –có nghỉ cũng như không–,
7Đến lúc thoát thân, người ta thức dậy,
8Mọi xác phàm, từ người đến vật,
9chết chóc và đổ máu, cãi cọ và đâm chém,
10Tất cả những thứ đó đã được tạo nên cho quân vô đạo,
11Tất cả những gì từ đất mà ra sẽ trở về đất,
12Hối lộ và bất công rồi ra sẽ biến mất,
13Tài sản quân bất chính sẽ như dòng suối cạn,
14Người rộng tay làm phúc ắt sẽ được vui mừng;
15Con cháu bọn bất lương sẽ như cây không chồi,
16Cây lau mọc nhan nhản bên mọi dòng nước và bờ sông
17Lòng nhân nghĩa như địa đàng đầy dư phúc lộc,
18Sống không lệ thuộc và có được việc làm thì quả là dễ chịu,
19Người sinh con cũng như kẻ xây thành
20Rượu và nhạc khiến lòng người phấn khởi,
21Tiếng sáo, tiếng đàn khiến giọng hát du dương,
22Vẻ đẹp và duyên dáng làm người ta thích nhìn,
23Bạn bè thân hữu gặp nhau có lúc,
24Có anh có em là để giúp nhau khi hoạn nạn,
25Có bạc, có vàng là an tâm vững chí,
26Giàu sang và sức mạnh khiến người ta tin tưởng,
27Lòng kính sợ Đức Chúa như địa đàng đầy dư phúc lộc,
28Con ơi, đừng đi ăn xin để sống:
29Kẻ nhìn trộm mâm người khác,
30Miệng đứa ăn xin ngọt như mía lùi,

