1Người hèn mọn mà khôn ngoan vẫn có thể ngẩng đầu,
2Đừng khen một người đàn ông vì người ấy đẹp,
3Trong các loài có cánh, ong là bé hơn cả,
4Chớ khoe khoang vì bộ áo bên ngoài,
5Nhiều bậc đế vương phải ngồi xuống đất,
6Lắm người quyền thế bị nhục nhã ê chề,
7Chưa tra xét thì đừng buộc tội,
8Chớ trả lời khi chưa nghe rõ,
9Về chuyện không can gì tới con, con đừng cãi cọ,
10Con ơi, chớ lo toan nhiều công việc,
11Có người càng vất vả, nhọc nhằn và hấp tấp,
12Có người yếu đuối cần được nâng đỡ,
13Người làm cho họ ngẩng đầu hiên ngang,
14Lành dữ, sống chết, giàu nghèo, tất cả đều do Đức Chúa.
17Phúc lộc của Đức Chúa còn mãi cho những người đạo hạnh,
18Có kẻ giàu vì vun quén và keo kiệt,
19Khi nó nói: “Tôi đã tìm được an nhàn,
20Hãy cứ bổn phận của con mà làm cho chu đáo,
21Đừng phục người tội lỗi vì các công việc của nó,
22Phúc lành của Đức Chúa là phần thưởng cho người đạo hạnh,
23Con đừng nói: “Tôi cần gì đây?
24Đừng nói: “Tôi đầy đủ cả rồi,
25Ngày gặp vận may, người ta quên nỗi bất hạnh,
26Trong ngày mệnh chung,
27Khổ cực một giờ làm quên lạc thú,
28Đừng khen ai có phúc trước khi họ lìa đời,
29Đừng bạ ai cũng đưa về nhà,
30Chim mồi nhốt trong lồng làm sao,
31Nó mưu toan đổi tốt thành xấu,
32Một tia lửa làm cả đống than cháy bừng,
33Hãy đề phòng kẻ gian ác, vì nó mưu đồ chuyện xấu xa;
34Đưa người lạ về nhà, nó sẽ làm cho con điên đảo,

