1Bấy giờ ông Gióp lên tiếng nói:
2Quả thật, tôi biết rõ thế này: Trước nhan Thiên Chúa,
3Nếu ai thích tranh luận với Người,
4Có ai lòng trí khôn ngoan, sức lực dũng mãnh,
5Người chuyển núi dời non mà chúng không hay,
6Người làm rung chuyển móng nền cõi đất
7Người ra lệnh là mặt trời không mọc,
8Duy mình Người trải rộng các tầng trời,
9Người làm ra Hùng tinh, Lạp Hộ,
10Người làm nên những điều vĩ đại khôn dò
11Này, Người có đi qua tôi, tôi cũng chẳng thấy,
12Này Người bắt đi, ai giành lại được?
13Thiên Chúa không rút lại cơn thịnh nộ của Người,
14Chẳng lẽ tôi lại tranh cãi, hay tìm lý để chống đối Người sao?
15Cho dù tôi có lý, tôi cũng không tranh cãi,
16Tôi có kêu cầu và Người đáp lại,
17Người vùi dập tôi trong cơn dông bão,
18Người chẳng để tôi kịp thở,
19Cậy vào sức ư? Chính Người lại là Đấng hùng mạnh!
20Cho dù tôi có lý, miệng tôi cũng kết án tôi;
21Tôi vẹn toàn ư? Chính tôi cũng không hay,
22Tất cả đều như nhau; vì thế tôi mới bảo:
23Nếu thình lình xảy ra tai ương gây chết chóc,
24Miền đất có bị trao vào tay kẻ dữ,
25Ngày đời tôi trôi nhanh hơn kẻ chạy đua,
26Nó lướt đi như những chiếc thuyền nan,
27Nếu con nói: con sẽ quên đi lời than thở,
28thì con lại khiếp sợ mọi nỗi đớn đau;
29Vậy nếu con đã làm điều dữ,
30Nếu con có tắm bằng nước tuyết,
31bấy giờ, Ngài sẽ nhận chìm con xuống bùn,
32Vì Người không phải là người phàm như tôi,
33Giữa chúng tôi chẳng ai làm trọng tài
34Phải chi Người đẩy xa tôi ngọn roi của Người,
35Bấy giờ tôi sẽ nói mà không còn sợ Người,

