1Tại sao Đấng Toàn Năng
2Phường gian ác đẩy lui lằn ranh,
3Lừa của cô nhi, chúng đem đi mất,
4Chúng gạt người túng thiếu ra khỏi đường đi,
5Những người này như lừa hoang trong sa mạc,
6Giữa đêm khuya, họ gặt lúa ngoài đồng,
10Họ bước đi mình trần, không áo mặc,
11Họ ép dầu giữa hai thớt đá,
7Họ ngủ đêm, mình trần không áo mặc,
8Mưa bão miền núi làm họ ướt đẫm,
9Phường gian ác lôi trẻ mồ côi ra khỏi bầu sữa mẹ,
12Trong thành phố, người hấp hối than van,
13Chúng về hùa với bọn phản lại ánh sáng,
14Trời chưa rạng, kẻ sát nhân đã thức giấc,
15Mắt kẻ ngoại tình chờ chực đêm tối,
16Trong bóng tối, kẻ trộm đục các ngôi nhà
17Quả thật, đối với chúng, bình minh là bóng tử thần,
18Trên mặt nước, nó trôi bềnh bồng,
19Hạn hán và nóng nực hút nước của tảng băng thế nào,
20Người mẹ xưa kia cho nó bú, nay đã quên nó rồi,
21Nó xử tệ với người son sẻ không con cái,
22Nhưng Đấng dùng sức mạnh lật đổ kẻ quyền hành
23Người để cho nó sống yên hàn,
24Nó được đề cao trong một thời gian ngắn,
25Nếu không phải như vậy,

