1Ông Ê-li-hu lên tiếng nói:
2Hỡi các nhà khôn ngoan, xin nghe lời tôi nói,
3vì như tai thẩm định lời lẽ, và như lưỡi thưởng thức món ăn,
4thì chúng ta hãy phân biệt điều nào là phải
5Quả thật, ông Gióp nói: “Tôi là người công chính,
6tôi ăn ở chính trực mà lại bị coi là dối trá,
7Ai là người can đảm như ông Gióp
8đồng hành với bọn làm điều bất công
9Ông ấy nói: Người ta chẳng được lợi gì
10Vì thế, hỡi những người biết phân biệt phải trái,
11Thật vậy, Người trả cho phàm nhân xứng với việc họ làm,
12Quả thật, Thiên Chúa không làm điều dữ,
13Ai trao cõi đất cho Người gìn giữ,
14Nếu Người muốn rút sinh khí lại và quy tụ hơi thở về mình,
15thì mọi sinh vật sẽ tắt thở cùng một lúc
16Nếu ông là người hiểu biết, xin hãy nghe điều này,
17Người ghét lẽ công bằng, làm sao cai trị nổi?
18Chính Người gọi vua chúa là “quân vô lại”,
19Người không về phe với hàng thủ lãnh,
20Nửa đêm, họ lăn ra chết bất thình lình,
21Thiên Chúa để mắt trông
22Bóng tối có dày đặc đến đâu
23Vì Thiên Chúa không hề ấn định
24Người lật đổ kẻ quyền thế mà không cần điều tra
25Chính vì Người biết việc chúng làm,
26Như phường tội lỗi, chúng bị Người bạt tai
27Chỉ vì chúng đã chẳng đi theo Người,
28khiến cho tiếng kêu của những kẻ hèn yếu,
29Nhưng nếu Người cứ thản nhiên không đáp lại,
30không để cho kẻ gian ác cầm quyền,
31Nhưng nếu có người thưa với Thiên Chúa:
32Xin chỉ cho con điều con không thấy,
33Vậy theo ông nghĩ, liệu Người có trừng phạt hay không?
34Những người biết điều hay lẽ phải
35“Ông Gióp này ham nói mà chẳng hiểu gì,
36Mong sao ông Gióp cứ phải chịu thử thách đến cùng,
37đã phạm bao tội lỗi, ông lại còn bất trung,

