1Con người do phụ nữ sinh ra,
2Tựa đóa hoa mới nở đã tàn,
3thế mà Ngài lại để mắt nhìn xem,
4Ai tìm thanh sạch được từ ô uế?
5Vì tuổi con người đã được Ngài ấn định,
6Xin Ngài đừng để ý đến con người nữa,
7Quả vậy, đến như cây cối mà vẫn còn có niềm hy vọng,
8dầu cho dưới đất rễ cây có già
9chỉ cần một ít nước là đã vội đâm chồi,
10Còn con người chết là nằm bất động,
11Nước biển có thể biến mất, sông ngòi có thể cạn khô,
12cũng thế, con người nằm xuống ngủ yên rồi
13Ôi, giả như Ngài giấu con trong âm phủ,
14–vì đã chết rồi, làm sao con người sống lại được? –
15Bấy giờ Ngài gọi, con sẽ xin thưa.
16Bây giờ Ngài đếm từng bước con đi,
17Lúc ấy, tội ác con, Ngài sẽ niêm trong bọc,
18Than ôi! Chẳng khác chi núi sập xuống vỡ tan,
19chẳng khác chi nước chảy đá mòn, và mưa rào cuốn trôi cát bụi,
20Ngài quật cho nó ngã không dậy được, và nó phải ra đi,
21Con cái nó có được vẻ vang rạng rỡ, nó cũng chẳng hay;
22Đau đớn trong thân xác, duy một mình nó chịu,

