1Sau cùng, ông Gióp mở miệng nguyền rủa ngày ông chào đời.
2Ông Gióp lên tiếng nói:
3Phải chi đừng xuất hiện ngày tôi đã chào đời,
4Phải chi ngày ấy là đêm tối,
5Phải chi trên ngày ấy tối tăm mờ mịt bao trùm,
6Phải chi đêm ấy bị tối tăm xâm nhập,
7Này, phải chi đêm ấy là đêm cô đơn buồn thảm,
8Phải chi những kẻ đã nguyền rủa ngày
9Phải chi tinh tú ban mai thành tăm tối mịt mờ,
10Vì đêm ấy đã không đóng kín lòng dạ cưu mang tôi
11Sao tôi không chết đi lúc vừa mới chào đời,
12Sao lại có hai đầu gối đỡ lấy tôi,
13Chẳng vậy thì giờ đây tôi đã nằm xuống yên hàn,
14cùng các bậc vương hầu khanh tướng
15hay những bậc thủ lãnh vàng bạc chất đầy nhà.
16Chẳng vậy thì giờ đây tôi đã không hiện hữu,
17Tại đó, kẻ hung tàn không còn quấy phá nữa,
18Kẻ tù đày được bình an thư thái,
19Lớn bé đều như nhau,
20Sao Người lại ban ánh sáng cho kẻ khốn cùng,
21Họ là những người mong chết mà không được,
22Họ phấn khởi mừng vui, hân hoan vì tìm thấy phần mộ.
23Sao lại ban ánh sáng và sự sống
24Quả thật, bánh tôi ăn chỉ là tiếng nức nở,
25Những gì làm tôi kinh hoàng sợ hãi nay đã xảy đến rồi.
26Tôi chẳng được thư thái yên hàn,

