1Bấy giờ, ông Ê-li-phát, người Tê-man, lên tiếng nói:
2Nếu chúng tôi ngỏ lời, liệu anh chịu nổi không?
3Này anh đã khuyên nhủ bao người,
4Người lảo đảo mà đứng vững được là nhờ lời anh.
5Giờ đây, đến lượt anh, anh lại ra yếu nhược,
6Chẳng lẽ lòng kính sợ của anh không làm anh tin tưởng,
7Xin anh nhớ kỹ: Có ai vô tội mà phải tiêu vong?
8Điều tôi thấy rành rành
9Chúng bị tiêu vong do hơi thở của Thiên Chúa,
10Tiếng sư tử gầm, tiếng hùm thiêng rống,
11Sư tử tiêu vong vì không còn mồi,
12Có một lời chợt đến với tôi
13Sau những thị kiến ban đêm,
14thì một nỗi kinh hoàng run sợ xâm chiếm con người tôi,
15Một làn gió lướt qua mặt tôi làm tôi nổi gai ốc.
16Kìa có ai đứng đó, sừng sững trước mặt tôi,
17“Chẳng lẽ người phàm công chính hơn Thiên Chúa?
18Anh hãy xem: ngay các tôi tớ của Người,
19Còn nói chi kẻ cư ngụ trong ngôi nhà đất sét,
20Một sớm một chiều chúng bị nghiền nát,
21Dây căng lều của chúng đã chẳng bị cắt đứt rồi sao?

