1Bấy giờ, ông Gióp lên tiếng nói:
2Những điều như thế, tôi nghe đã bao lần.
3“Những lời lẽ viển vông như thế liệu đã chấm dứt chưa?”
4Giả như các anh ở vào địa vị tôi,
5Tôi cũng sẽ dùng ba tấc lưỡi
6Nếu tôi có nói, nỗi khổ của tôi vẫn khôn nguôi,
7Nhưng giờ đây Thiên Chúa làm cho tôi kiệt quệ.
8Ngài đã để cho da con phải nhăn nheo xấu xí,
9Tôi bị cơn giận của Người cấu xé và săn đuổi,
10Chúng há mồm há miệng dọa dẫm tôi, lại hè nhau chế giễu,
11Thiên Chúa đã trao tôi cho bọn điên khùng,
12Tôi đang sống yên ổn thì Người đánh tôi,
13tên nhọn của Người vây bủa lấy tôi,
14Rồi Người chọc thủng tôi lỗ chỗ;
15tôi khoác lên da khô của mình tấm áo vải thô,
16Khóc lóc nhiều, mặt tôi đỏ ửng,
17Thế nhưng bàn tay tôi chẳng vương bạo lực,
18Đất ơi, đừng vùi lấp máu ta đi,
19Ngay giờ đây trên trời, tôi đã có một nhân chứng,
20Bạn bè của tôi chế nhạo tôi,
21Phải chi nhân vật kia
22Vì năm tháng đời tôi đã được đếm hết,

