1Ông Gióp tiếp tục ngâm nga như sau:
2Ai sẽ làm cho tôi được như những tháng năm thuở trước,
3khi trên đầu tôi, đèn Người chiếu sáng,
4như những ngày mùa thu thịnh vượng,
5khi Đấng Toàn Năng còn ở với tôi
6khi tôi rửa chân trong sữa chua,
7Khi tôi đi ra Cổng ở gần thành và đặt ghế ngồi tại công viên,
8vừa thấy tôi, các thanh niên lẩn trốn,
9các thủ lãnh ngừng nói, và lấy tay che miệng;
10các vị lãnh đạo đều lặng lẽ làm thinh, lưỡi dính chặt với hàm.
21Họ nghe tôi nói và chờ đợi, chăm chú theo dõi ý kiến của tôi.
22Tôi nói xong, không một ai cãi lại,
23Họ chờ đợi tôi như chờ đợi mưa rào,
24Họ chẳng dám tin, dù tôi có mỉm cười với họ,
25Tôi vẽ đường chỉ lối và hướng dẫn họ,
11Quả thật, tai nào đã nghe, cũng đều khen tôi có phúc,
12Bởi vì tôi giải thoát người nghèo khổ kêu cầu,
13Tôi được người hấp hối chúc lành,
14Tôi đã mặc lấy đức công chính như áo che thân,
15Tôi nên mắt cho kẻ mù lòa, thành chân cho người què quặt.
16Tôi là cha của người nghèo túng, tôi xử kiện cho người xa lạ.
17Tôi bẻ gãy răng kẻ bất công, và giật mồi khỏi nanh vuốt nó.
18Bấy giờ tôi tự nhủ: “Tôi sẽ chết trong tổ ấm của tôi,
19Rễ của tôi lan ra tận nguồn nước,
20Vinh quang của tôi luôn đổi mới,

