1Bấy giờ, ông Ê-li-phát người Tê-man lên tiếng nói:
2Chẳng lẽ người khôn ngoan muốn trả lời,
3hoặc dùng những lời vô tích sự, dùng những lời vô ích
4Anh hủy bỏ luôn lòng kính sợ Thiên Chúa,
5Quả thật, tội của anh khiến anh nói năng như vậy đó,
6Chính miệng anh, chứ không phải tôi đã kết án anh,
7Có phải anh là người đầu tiên đã sinh ra,
8Có phải anh đã hiện diện trong triều thần Thiên Chúa,
9Có gì anh biết mà chúng tôi không biết,
10Trong chúng tôi, có cả người già nua tóc bạc,
11Phải chăng anh cho là quá ít
12Sao anh đành để cho đam mê chế ngự,
13khi anh quay ra giận dữ
14Phàm nhân là gì để tự cho mình là thanh sạch,
15Ngay các thánh của Người, Thiên Chúa còn không tin tưởng,
16huống chi con người ghê tởm và hư đốn,
17Nghe tôi đi, tôi xin chỉ cho anh, tôi xin kể lại những điều đã thấy,
18những điều các bậc hiền nhân
19Chỉ các vị này
20Cả cuộc đời đứa gian ác là một chuỗi lo âu,
21Bên tai nó, tiếng kêu hãi hùng luôn văng vẳng,
22Nó không tin rằng mình sẽ thoát khỏi cảnh tối tăm,
23Nó rảo khắp đó đây tìm bánh, nhưng sẽ đi đâu?
24Khốn khổ ngặt nghèo làm nó thêm kinh hãi,
25Cũng chỉ vì nó đã dám dang tay chống lại Thiên Chúa,
26lấy thuẫn dày che thân,
27Bởi vì nó mặt mày núng nính và thân hình phì nộn.
28Nó ở trong các thành đã bị tàn phá,
29Nhưng nó sao giàu nổi, tài sản nó sẽ chẳng bền lâu,
30Nó sẽ không thoát khỏi bóng tối,
31Phải chi nó đừng tin vào sự dối trá, nhưng nó đã làm,
32Chưa tới thời tới lúc, cành lá của nó đã úa tàn,
33Khác nào cây nho, nó làm rụng quả khi chưa chín,
34Quả thật, phường gian ác sẽ không có con nối dõi,
35Đứa cưu mang gian ác, ắt sẽ sinh tai họa,

