1Ngươi có biết mùa sơn dương sinh nở,
2Ngươi có biết chúng mang thai mấy tháng,
3Chúng ngồi xổm, sinh một bầy con, trút bỏ cơn đau đớn.
4Bầy con mạnh mẽ, lớn lên giữa đồng hoang,
5Ai đã trả tự do cho ngựa vằn,
6Chính Ta ban cho nó sa mạc khô cằn làm nhà ở,
7Nó chế nhạo nơi phố phường huyên náo,
8Nó rảo khắp núi đồi, nơi nó đang sinh sống
9Liệu trâu rừng có muốn phục vụ ngươi,
10Liệu ngươi có buộc được dây vào cổ nó mà bắt nó đi cày,
11Liệu ngươi có tin nó vì sức nó mạnh,
12Ngươi có nghĩ rằng nó sẽ trở lại
13Cánh đà điểu vỗ nhanh, nhưng không sao sánh nổi
14Khi nó bỏ trứng lại trên đất,
15mà quên rằng có thể có bàn chân giẫm nát,
16Nó xử tệ với con, như chúng không phải là con của mình;
17Vì Thiên Chúa không chịu ban cho nó khôn ngoan,
18Nhưng đến hồi cất cánh tung bay,
19Có phải ngươi làm cho ngựa được mạnh sức
20làm cho nó nhảy được như châu chấu?
21Nó lấy chân bới đất,
22Nó coi thường sợ hãi, bất chấp cả khiếp kinh,
23Trên đầu nó, tên bay vùn vụt, giáo và lao sáng quắc.
24Giận điên lên, nó nuốt chửng không gian,
25Mỗi lần kèn thúc, nó kêu: A ha!
26Có phải nhờ trí tuệ của ngươi mà bồ câu bay được,
27Có phải vì ngươi ra lệnh mà chim bằng bay lên
28Nó chọn hang hốc làm nơi ẩn mình
29Từ chỏm núi cao, nó rình mồi, đôi mắt nhìn ra xa.
30Bầy con của nó uống máu đến say sưa;

