1Giờ đây, tôi bị những người ít tuổi hơn nhạo cười,
2Cánh tay mạnh mẽ của họ làm gì được cho tôi,
3Kiệt lực vì túng thiếu và đói lả:
4Họ hái rau lê trong bụi rậm, đào rễ kim tước làm bánh ăn.
5Họ bị đuổi ra khỏi cộng đoàn, và bị đối xử như quân trộm cắp.
6Họ phải sống ở bên bờ khe, trong các hầm đất và hốc đá.
7Họ rống lên trong những bụi rậm,
8Con cái kẻ ngu si đần độn cũng như con cái kẻ vô danh tiểu tốt
9Giờ đây tôi thành cớ cho họ chê cười, nên đề tài cho họ đàm tiếu.
10Họ gớm ghiếc và lánh xa tôi,
11Bởi vì Thiên Chúa nới lỏng dây cung của tôi,
12Bên phải tôi, một đám người nổi dậy,
13Họ phá hủy con đường tôi đi để tiêu diệt tôi,
14Họ ùa vào như đi qua một lỗ hổng lớn,
15Kinh hoàng lại ập xuống trên tôi,
16Và giờ đây mạng sống tôi tàn lụi,
17Ban đêm, xương cốt tôi đau như bị chọc thủng,
18Người nắm lấy áo tôi thật chặt, siết vào tôi như cổ áo dài.
19Người quăng tôi vào đống bùn nhơ,
20Con kêu lên Ngài, nhưng Ngài không đáp,
21Ngài đối xử với con tàn nhẫn,
22Ngài nâng con lên, cho cỡi mây đạp gió,
23Quả thật, con biết Ngài bắt con quay về cõi chết,
24Dù vậy, nào tôi đã chẳng giơ tay trợ giúp
25Nào tôi đã chẳng khóc người lầm than vất vả,
26Tôi mong hạnh phúc, nhưng lại gặp bất hạnh,
27Ruột gan tôi sôi sục không ngừng,
28Tôi bước đi trong tăm tối không ánh mặt trời,
29Tôi trở thành anh em với chó rừng, nên bạn hữu với đà điểu.
30Da tôi đã sạm đen, xương cốt bị thiêu trong cơn sốt.
31Đàn tôi văng vẳng khúc nhạc sầu, sáo tôi dìu dặt cung ai oán.

