1Tôi đã kết ước với đôi mắt của tôi
2Từ cõi trời cao, Thiên Chúa gửi gì xuống làm sở hữu,
3Há chẳng phải tai họa cho đứa bất công
4Đường tôi đi, lẽ nào Người chẳng thấy,
5Giả như tôi đồng hành cùng gian dối
6thì Thiên Chúa cứ cân tôi trên bàn cân chính xác
7Nếu chân tôi đi trệch đường,
8thì cái tôi gieo, người khác sẽ hưởng
9Nếu tôi để lòng mê theo phụ nữ
10thì vợ tôi phải kéo cối xay cho người khác
11Đó quả là một tội tày trời, tội ác đáng trừng phạt.
12Đó là ngọn lửa đốt tan âm phủ, thiêu rụi cả mùa màng của tôi.
13Giả như tôi chà đạp quyền lợi
14thì tôi sẽ làm gì khi Thiên Chúa trỗi dậy,
15Đấng đã tạo ra tôi trong dạ mẹ
16Phải chăng tôi từ chối ước vọng của người nghèo,
17Phải chăng tôi ăn bánh một mình,
18Từ thuở thanh xuân, tôi đã nuôi nó như một dưỡng phụ
19Phải chăng tôi đã thấy một kẻ khốn cùng không áo mặc,
20mà họ lại không chúc lành cho tôi,
21Phải chăng tôi đã giơ tay đánh trẻ mồ côi,
22Nếu thế thì đầu tôi phải lìa khỏi cổ
23Bởi vì tai họa của Thiên Chúa làm tôi kinh hãi,
24Phải chăng tôi lấy vàng làm bảo đảm
25Phải chăng tôi mừng vui vì có nhiều của cải,
26Phải chăng tôi thấy ánh mặt trời rực rỡ
27mà lặng lẽ để cho lòng bị lôi cuốn
28Nếu thế thì đó cũng là tội ác đáng trừng phạt,
29Phải chăng tôi mừng vui khi kẻ thù lâm nạn,
30Không, tôi không để cho lưỡi tôi phạm tội,
31Phải chăng những người trong lều tôi đã chẳng nói:
32Người xa lạ không phải nghỉ đêm ở ngoài,
33Phải chăng tôi như hạng người che đậy tội ác của mình
34Phải chăng vì sợ dư luận quần chúng
35Ôi, phải chi có người nghe tiếng tôi!
36tôi sẽ mang trên vai, và đội như vương miện.
37Tôi sẽ báo cho Người những bước chân của tôi
38Giả như đất của tôi kêu lên đòi báo oán,
39giả như tôi đã ăn quịt hoa màu ruộng đất,
40thì thay vì lúa mì, gai góc sẽ mọc lên,

