1Bấy giờ ông Bin-đát, người Su-ác, lên tiếng nói:
2Đến bao giờ các anh còn nói những lời độc địa?
3Tại sao các anh coi chúng tôi như súc vật,
4Chính anh đã tự giày vò trong khi giận dữ,
5Phải, ánh sáng của ác nhân rồi sẽ tắt,
6Trong lều nó ở, ánh sáng thành bóng tối,
7Bước đi của nó xưa kia vững chắc, giờ đây lảo đảo,
8Bởi vì chân nó sa vào lưới, nó bước đi trên lưới đã giăng ra.
9Cạm bẫy sập xuống trúng gót chân nó,
10Dây bắt nó giấu ngầm dưới đất,
11Nó hoảng sợ vì bao nỗi kinh hoàng ập xuống từ khắp nơi,
12Đói khát trở nên bạn đồng hành,
13Bệnh tật làm hao mòn da thịt nó,
14Nó đã bị lôi ra khỏi lều, và hết còn được sống yên ổn,
15Người ta sẽ cư ngụ trong lều nó đã ở
16Phía dưới, rễ héo khô, phía trên, cành bị đốn.
17Chẳng ai trong xứ còn nhớ đến nó nữa,
18Nó bị tống khỏi chỗ đầy ánh sáng đến chốn tối tăm,
19Trong dân mình, nó sẽ chẳng có con có cháu,
20Khi thấy nó đến ngày tận số,
21Quả thật, chỗ cư ngụ của kẻ bất công là như thế,

