1Bấy giờ, ông Gióp lên tiếng nói:
2Đến bao giờ các anh còn hành hạ tôi,
3Các anh nhục mạ tôi đến cả chục lần rồi,
4Giả như tôi có thật sự sai lầm, thì chỉ một mình tôi phải liên lụy.
5Nhưng nếu quả các anh muốn lên mày lên mặt với tôi,
6thì các anh hãy biết rằng người chèn ép và bủa lưới bắt tôi,
7Nếu tôi kêu lên: “Tàn bạo quá!”, chẳng có ai đáp lời,
8Người chặn đường cản lối, khiến tôi không tài nào vượt nổi;
9Danh dự của tôi, Người tước mất,
10Người tận diệt tôi để tôi mất dạng;
11Chống lại tôi, Người bừng bừng giận dữ,
12Quân sĩ của Người ùn ùn kéo tới,
13Anh em tôi, Người đẩy họ xa tôi,
14Thân bằng quyến thuộc đều dứt nghĩa đoạn tình,
15Các tớ gái tôi coi tôi như một người xa lạ,
16Gọi tớ trai, chúng chẳng buồn thưa,
17Hơi thở tôi khiến vợ tôi ghê tởm,
18Thậm chí tôi bị bọn nhãi ranh chế giễu,
19Mọi người thân thiết nhìn tôi mà ghê tởm,
20Tôi đâu còn là chi, tôi cũng chẳng có gì,
21Xin thương tôi, xin thương xót tôi,
22Tại sao các anh bắt chước Thiên Chúa
23Ôi, những lời tôi nói đây, phải chi có người chép lại,
24có người đục bằng sắt, trám bằng chì,
25Tôi biết rằng Đấng bênh vực tôi vẫn sống,
26Sau khi da tôi đây bị tiêu hủy,
27Chính tôi sẽ được ngắm nhìn Người,
28Thật vậy, các anh nói: “Làm sao săn đuổi nó,
29Bấy giờ các anh hãy sợ lưỡi gươm kề cổ mình,

