1Bấy giờ, ông Xô-pha người Na-a-mát lên tiếng nói:
2Này đây những suy nghĩ của tôi thúc đẩy tôi trả lời,
3Người ta vừa cho tôi một bài học, lại vừa nhục mạ tôi,
4Chẳng lẽ anh không biết: thời nào cũng vậy thôi
5niềm vui của ác nhân thật là ngắn ngủi,
6Giả như nó vươn mình lên tới trời, và đầu có chạm đến tầng mây,
7thì tựa bóng ma, nó sẽ tan biến đi mãi mãi,
8Tựa giấc mơ, nó bay đi mà không tìm lại được,
9Mắt đã từng thấy nó, nay chẳng còn thấy nữa,
10Con cái nó phải đền cho những kẻ bần cùng,
11Xương cốt nó xưa đầy tràn nhựa sống,
12Nếu trong miệng nó, gian ác đã nên như kẹo ngọt
13và vì tiếc của, nó không dám bỏ đi,
14thì sớm muộn gì trong bụng nó thức ăn sẽ biến chất
15Của cải nó đã ngốn, ắt nó phải mửa ra,
16Nó đã bú nọc độc, thì lưỡi rắn sẽ giết nó chết.
17Dầu chảy thành suối, mật và sữa chua đầy thung lũng,
18Kết quả bao công lao khó nhọc của nó,
19Vì nó đã hành hạ, đã bỏ rơi những người cùng khốn,
20vì khát vọng của nó chẳng bao giờ thỏa mãn,
21Chẳng ai thoát khỏi mà không bị nó cấu xé,
22Nó đang thật sung túc thì gặp phải khốn quẫn,
23Thiên Chúa sẵn sàng làm cho nó đầy bụng,
24Nó có thoát được vũ khí bằng sắt,
25Một mũi tên cắm phập vào lưng,
26Mọi tai họa khủng khiếp nhất
27Trời phơi bày tội ác nó phạm, đất nổi lên chống nó.
28Tài sản trong nhà nó tiêu tan và trôi đi hết cả
29Đó là phần Thiên Chúa dành cho đứa ác nhân,

