1Ông Ê-li-phát người Tê-man lên tiếng nói:
2Người phàm có thể hữu ích cho Thiên Chúa không?
3Đấng Toàn Năng được lợi gì khi anh sống công chính,
4Chẳng lẽ vì anh đạo đức mà Người sửa trị và đưa anh ra tòa?
5Há chẳng phải vì anh đã làm vô số điều gian ác
6Anh đòi anh em nộp của cầm mà chẳng có lý do,
7Kẻ mệt nhoài, anh chẳng cho nước uống,
8Anh trao đất đai cho kẻ có quyền hành,
9Các quả phụ, anh đuổi về tay trắng,
10Vì thế, cạm bẫy bủa vây anh tứ phía
11Ánh sáng ra tối tăm, anh đâu còn nhìn thấy,
12Nào chẳng phải Thiên Chúa ngự trên chốn cửu trùng,
13Anh từng bảo: “Thiên Chúa biết gì đâu?
14Mây là tấm màn che khiến Người không nhìn thấy,
15Anh có theo đường xưa lối cũ,
16Chúng bị quét sạch, dù chưa đến thời.
17Chúng thưa với Thiên Chúa: “Hãy tránh xa chúng tôi,
18Nhưng nhà chúng, chính Người lại chất đầy của cải.
19Nhìn thấy chúng, người công chính vui mừng,
20“Kẻ thù chúng ta hẳn đã bị tiêu diệt
21Hãy sống thân tình với Thiên Chúa và xây dựng bình an,
22Hãy đón nhận giáo huấn miệng Người phán ra,
23Nếu anh trở lại cùng Đấng Toàn Năng và hạ mình xuống,
24nếu anh quẳng vàng xuống đất,
25thì chính Đấng Toàn Năng sẽ là vàng,
26Bấy giờ anh sẽ lấy Đấng Toàn Năng làm nguồn hoan lạc,
27Khi anh cầu xin Người, Người sẽ nhậm lời anh,
28Mọi điều anh dự định sẽ thành công,
29Vì Người triệt hạ kẻ ăn nói kiêu căng
30Người giải thoát kẻ vô tội,

