1Bấy giờ ông Gióp lên tiếng trả lời:
2Ôi, phải chi ai cân được nỗi sầu của tôi,
3Nhưng nỗi đau, nỗi sầu của tôi lại nặng hơn cát biển;
4Vì những tên nhọn của Đấng Toàn Năng
5Có con lừa nào kêu bên đám cỏ non,
6Hỏi có ai ăn nhạt mà không cần muối?
7Những thứ kia làm tôi ngán ngẩm, tôi chẳng buồn đụng đến.
8Ai làm cho điều tôi mong ước được thành tựu?
9Ước gì Thiên Chúa nghiền tôi tan nát,
10Ít ra tôi còn có được niềm an ủi này,
11Sức tôi được ngần nào mà tôi dám cậy trông?
12Sức của tôi, đâu phải là sức đá?
13Chẳng lẽ hư không lại là nguồn trợ lực giúp tôi chờ đợi,
14Ai từ chối chẳng xót thương bè bạn,
15Anh em tôi đã phản bội tôi, họ như dòng thác lũ,
16Băng đóng thành tảng, tuyết chất thành đống;
17rồi cạn khô vào mùa nắng hạ.
18Đoàn lữ hành thay đổi hướng đi,
19Đoàn lữ hành Tê-ma chăm chăm tìm nước,
20Nhưng họ phải bẽ bàng vì đã quá tin tưởng chờ mong,
21Đối với tôi trong lúc này, các anh là thế đó,
22Phải chăng tôi đã từng năn nỉ các anh:
23hay giải thoát tôi khỏi tay địch thù,
24Xin vui lòng chỉ giáo, rồi tôi sẽ lặng thinh,
25Lời ngay lẽ thẳng dễ thuyết phục biết bao,
26Phải chăng lời nói là điều các anh muốn bắt bẻ?
27Ngay trẻ mồ côi, các anh cũng rút thăm chia chác,
28Xin các anh nhìn tôi xem nào, chẳng lẽ tôi nói dối?
29Hãy trở lại, mong sao chẳng có gì dối gian.
30Phải chăng tôi nói lời gian dối khi mở miệng?

