1Bấy giờ ông Bin-đát, người Su-ác, lên tiếng nói:
2Đến bao giờ anh còn phát ngôn kiểu đó,
3Phải chăng Thiên Chúa bẻ quặt công minh?
4Con cái anh mà đắc tội với Người,
5Nếu anh hăm hở kiếm tìm Thiên Chúa,
6nếu anh trong sạch và ngay thẳng,
7Tình trạng xưa của anh sẽ chẳng là gì cả
8Anh cứ hỏi thế hệ đã qua,
9Là đám hậu sinh, chúng ta chẳng biết gì,
10Nhưng các ngài sẽ dạy cho anh biết, sẽ nói cho anh hay,
11“Ở bên ngoài đầm, đay mọc được chăng?
12Khi hãy còn non được cắt đem về,
13Đó là số phận của mọi kẻ lãng quên Thiên Chúa,
14Nơi tin tưởng của nó như sợi chỉ treo mành,
15Nó dựa vào nhà, nhưng nhà không vững,
16Dưới ánh mặt trời, nó tràn trề nhựa sống,
17Rễ nó chằng chịt quanh đá tảng, ăn sâu vào khe đá.
18Nhưng nếu người ta bứng nó đi khỏi chỗ nó ở,
19Đường nó đi, sung sướng như vậy đó!
20Này, Thiên Chúa chẳng loại bỏ con người toàn vẹn,
21Người sẽ lại cho miệng anh rộn rã tiếng cười,
22Kẻ thù ghét anh phải thẹn thùng xấu hổ,

