1Bấy giờ, giữa cơn bão táp, ĐỨC CHÚA lên tiếng trả lời ông Gióp như sau:
2Ai là kẻ dám dùng những lời thiếu khôn ngoan hiểu biết,
3Như dũng sĩ, hãy thắt chặt đai lưng,
4Ngươi ở đâu khi Ta đặt nền móng cho đất?
5Ai đã định kích thước cho đất,
6Đế của nó, lấy chi làm điểm tựa, đá góc của nó, ai đã đặt cho,
7khi các vì sao ban sáng đang hòa tấu nhịp nhàng
8Cửa đại dương, ai ra tay khép lại
9khi Ta giăng mây làm áo nó mặc,
10Đường ranh giới của nó, chính Ta vạch sẵn,
11rồi Ta phán: “Ngươi chỉ tới đây thôi,
12Trong cả đời ngươi, đã có lần nào
13để hừng đông nắm chắc mười phương đất,
14Bấy giờ, đất thay màu đổi sắc
15Nhưng ác nhân thấy mình mất đi ánh sáng,
16Có bao giờ ngươi đã đến tận nguồn biển cả
17Có ai từng mở cho ngươi lối vào âm phủ
18Có khi nào ngươi hiểu mặt đất rộng chừng nào?
19Con đường nào dẫn đến nơi ở của ánh sáng,
20để ngươi đưa nó đến miền nó ở,
21Điều này, hẳn ngươi biết rõ,
22Có bao giờ ngươi vào kho chứa tuyết,
23Những thứ đó, Ta để dành cho thời khốn quẫn,
24Ánh sáng tỏa ra theo hướng nào,
25Ai đã xẻ mương cho nước lũ, vạch đường cho sấm chớp,
26khiến mưa rơi xuống miền đất không người,
27làm ướt đẫm nơi khô cháy tiêu điều,
28Thử hỏi mưa có cha không,
29Băng đá phát sinh từ bụng dạ nào?
30khi nước đông lại như đá tảng
31Liệu ngươi có cột được chòm Sao Mão,
32Liệu ngươi có làm được cho chòm sao Tất
33Liệu ngươi có biết được quy luật của trời,
34Liệu tiếng ngươi có vọng thấu tầng mây,
35Liệu ngươi ra lệnh, chớp có phóng đi,
36Ai làm cho cò lửa khôn ngoan,
37Ai đủ khôn ngoan để đếm mây trời,
38khiến cho bụi đất quyện thành bùn
39Liệu ngươi có săn được mồi cho sư tử cái,
40khi chúng thu mình lại trong hang
41Ai cung cấp thức ăn cho loài quạ,

