1Bấy giờ ông Gióp lên tiếng nói:
2Xin hãy lắng nghe lời tôi nói, và như thế đã là an ủi tôi.
3Xin chịu khó nghe, rồi tôi sẽ nói,
4Có phải vì con người mà tôi than vãn?
5Cứ nhìn tôi đi, các anh sẽ phải sững sờ,
6Chính tôi khi nghĩ đến, tôi đã phải bàng hoàng,
7Tại sao kẻ gian ác vẫn sống nhởn nhơ,
8Trước mặt chúng, dòng dõi chúng đứng vững như bàn thạch,
9Nhà cửa chúng yên ổn, không phải sợ hãi chi,
10Bò mộng của chúng truyền giống không hư,
11Con cái chúng chạy nhảy như chiên cừu,
12Chúng hát ca theo nhịp trống, cung đàn,
13Cuộc đời chúng đầy tràn hạnh phúc,
14Thế nhưng chúng đã từng nói với Thiên Chúa:
15Đấng Toàn Năng là gì để chúng tôi phụng sự,
16Hạnh phúc chẳng ở trong tay chúng hay sao?
17Đã mấy lần đèn của ác nhân vụt tắt,
18Có bao giờ chúng như cọng rơm bị gió cuốn,
19Người ta vẫn bảo: “Thiên Chúa dành cho con cái nó
20Ước chi nó phải nhìn tận mắt cảnh sụp đổ của mình,
21Quả thật, đối với nó, gia đình nó có nghĩa gì đâu,
22Chẳng lẽ người ta lại dạy cho Thiên Chúa thế nào là hiểu biết?
23Có kẻ phải lìa đời lúc còn sung sức,
24thân hình phương phi béo tốt,
25Có người phải ra đi giữa lúc tâm hồn cay đắng,
26Kết cuộc cả hai cùng nghỉ yên trong cát bụi,
27Ồ! Tôi quá biết tâm tưởng của các anh,
28Quả thật, các anh hỏi: “Cung điện bậc quyền thế ở đâu?
29Chẳng lẽ các anh không hỏi khách qua đường,
30Vào ngày tai ương, kẻ ác được miễn trừ,
31Vậy thì ai sẽ nói thẳng vào mặt nó về cách nó đã sống xưa nay,
32Người ta sẽ đưa nó ra nghĩa địa, để nó thức mà canh mồ của nó.
33Những hòn đất dưới khe đối với nó thật là êm dịu,
34Vậy thì có nghĩa gì những lời ủi an vô tích sự

