1Quả thật, có nơi để lấy bạc, có chỗ để luyện vàng.
2Sắt lấy ra từ đất, đá nung chảy thành đồng.
3Người ta xua bóng tối, đào bới cho đến cùng,
4Những kẻ xa lạ đào đường hầm
5Đất trước kia sản xuất ra bánh ăn,
6Tại đây đá có nhiều lam ngọc và trong bụi đất có cả vàng.
7Mãnh cầm không biết đường tới đó
8Loài mãnh thú chưa từng đặt chân đến,
9Người ta tra tay đào đá lửa, làm đảo lộn núi non tận móng nền,
10và xẻ những đường hầm trong núi đá,
11Người ta đắp đập chặn các dòng sông,
12Nhưng khôn ngoan từ đâu ra, và trí hiểu ở chốn nào?
13Người phàm không lượng giá được khôn ngoan,
14Vực thẳm nói: “Tôi không chứa khôn ngoan!”
15Người ta không thể lấy vàng ròng thay thế,
16Vàng Ô-phia, mã não quý và lam ngọc
17Vàng hay thủy tinh không thể sánh tày,
18So với khôn ngoan, san hô đá quý đều vô nghĩa,
19Người ta không sánh khôn ngoan với hoàng ngọc xứ Cút,
20Khôn ngoan từ đâu đến, trí hiểu phát xuất từ nơi nao?
21Khôn ngoan khuất dạng trước mắt người trần,
22Âm ty và tử thần lên tiếng bảo:
23Đường nẻo của khôn ngoan một mình Thiên Chúa tỏ,
24Quả thật, Người nhìn thấy tận cùng cõi đất,
25Khi Người ban sức mạnh cho gió
26khi Người ra luật cho mưa, vạch đường cho sấm chớp,
27bấy giờ Người nhìn thấy và định giá khôn ngoan,
28Rồi Người nói với con người:

