1Cuộc sống con người nơi dương thế
2Tựa người nô lệ mong bóng mát,
3cũng thế, gia tài của tôi là những tháng vô vọng,
4Vừa nằm xuống, tôi đã nhủ thầm: “Khi nào trời sáng?”
5Thịt tôi chai ra, giòi bọ lúc nhúc,
6Ngày đời tôi thấm thoát hơn cả thoi đưa,
7Lạy ĐỨC CHÚA, xin Ngài nhớ cho,
8Những đôi mắt từng nhìn thấy con chẳng nhận ra con nữa,
9Ví tựa mây tan, ví tựa mây bay,
10Nó chẳng trở về mái nhà xưa,
11Chính vì thế, con sẽ không ngậm miệng,
12Con đâu có phải là biển cả hay thủy quái dị hình,
13Nếu con nói: “Giường con nằm sẽ an ủi con,
14thì khi ấy, Ngài sẽ làm con kinh hoàng vì giấc mộng,
15Chẳng thà bị treo cổ, chẳng thà phải chết
16Con chẳng thiết tha gì, con đâu có sống mãi,
17Con người là gì để Ngài phải coi trọng, để Ngài phải lưu tâm,
18để sáng nào Ngài cũng phải thăm viếng,
19Đến bao giờ Ngài mới ngoảnh mặt đi
20Con phạm tội có hề chi đến Ngài,
21Chẳng lẽ Ngài không xóa được tội ác của con,

