1Anh cứ gọi xem! Liệu có ai trả lời anh chăng?
2Quả thật, nỗi sầu khổ làm người điên phải chết
3Chính tôi, tôi đã thấy người điên mọc rễ,
4Chớ gì con cái nó không còn chỗ tựa nương,
5Cái gì nó gặt được, chớ gì người đói ăn mất,
6Quả thật, nỗi bất hạnh chẳng phải từ lòng đất chui lên,
7Quả thật, con người sinh ra để mà chịu khổ,
8Phần tôi, tôi sẽ thỉnh cầu Thiên Chúa,
9Người làm ra những điều vĩ đại khôn dò khôn thấu,
10Người khiến mưa rơi trên mặt đất
11Kẻ mọn hèn, Người cất nhắc lên,
12Mưu đồ của hạng tinh khôn, Người phá vỡ,
13Người bắt kẻ khôn ngoan
14Giữa ban ngày, chúng rơi vào bóng tối,
15Người cứu kẻ yếu hèn
16Bấy giờ kẻ nghèo khó lại bừng lên niềm hy vọng,
17Phúc thay người được Thiên Chúa sửa trị!
18Người gây thương tích, cũng chính Người băng bó,
19Sáu lần Người giải thoát anh khỏi cơn khốn quẫn,
20Người cứu anh khỏi chết trong thời đói kém,
21Anh sẽ được chở che khi bị lăng nhục,
22Tai ương đói kém chỉ khiến anh bật cười,
23Bởi vì anh giao ước cả với đá ngoài đồng,
24Anh sẽ hưởng bình an tại nơi anh cư ngụ,
25Anh sẽ thấy con đàn cháu đống,
26Anh xuống mồ khi tuổi già mà còn tráng kiện
27Đó là điều chúng tôi đã tìm tòi kỹ lưỡng,

