1Đức Khôn Ngoan đã xây cất nhà mình,
2hạ thú vật, pha chế rượu, dọn bàn ăn
3và sai các nữ tỳ ra đi.
4“Hỡi người ngây thơ, hãy lại đây!”
5“Hãy đến mà ăn bánh của ta và uống rượu do ta pha chế!
6Đừng ngây thơ khờ dại nữa, và các con sẽ được sống;
7Ai sửa dạy đứa ngoan cố là chuốc lấy khinh dể vào thân.
8Đừng khiển trách đứa ngoan cố kẻo nó thù ghét con.
9Hãy giáo huấn người khôn, họ sẽ khôn hơn nữa.
10Kính sợ ĐỨC CHÚA là bước đầu của khôn ngoan;
11Vì nhờ ta, con sẽ được sống lâu, và tăng thêm tuổi thọ.
12Nếu con khôn thì chính con được hưởng,
13Mụ Khờ Dại là một mụ đàn bà ầm ĩ,
14Mụ ngồi bên cửa nhà,
15để mời mọc kẻ qua người lại, mời những ai đi đường:
16“Hỡi người ngây thơ, hãy lại đây!”
17“Nước uống lén mới ngọt, bánh ăn vụng mới ngon.”
18Nhưng nào ai biết được bóng âm hồn lảng vảng nơi đây,

