1Tuyết đâu rơi mùa hè, trời đâu mưa mùa gặt,
2Như chim sẻ bay, như chim én lượn,
3Roi dành cho ngựa, hàm thiếc cho lừa,
4Đừng đáp lại đứa ngu theo cái ngu của nó,
5Hãy đáp lại đứa ngu theo cái ngu của nó,
6Nhờ đứa ngu chuyển giùm sứ điệp
7Đứa dốt mở miệng nói khôn nói ngoan
8Bày tỏ lòng kính trọng đứa ngu
9Đứa dốt mở miệng nói khôn nói ngoan
10Ai mướn kẻ ngu hay người say
11Con chó quay lại chỗ nó mửa,
12Nếu con gặp một kẻ tự cho mình là khôn,
13Tên lười nói: “Ngoài đường có sư tử,
14Cánh cửa xoay trên trục,
15Kẻ lười biếng thò tay vào đĩa,
16Kẻ lười biếng tự hào
17Xen vô chuyện của người
19Kẻ lừa đảo bạn bè, rồi bảo: “Đùa đấy thôi!”
18thì cũng như người giả vờ điên
20Củi tàn thì lửa tắt,
21Than nuôi bếp hồng, củi nuôi lửa đỏ,
22Lời đứa mách lẻo như của ngon vật lạ
23Lời lẽ mặn nồng mà lòng dạ xấu xa
24Kẻ ghét ghen, môi miệng khéo vờ vĩnh,
25Nó dùng lời quyến rũ, con đừng có tin,
26Nó mưu mô che đậy lòng ghen ghét,
27Kẻ đào hố bị sa xuống hố,
28Lưỡi dối gian ghét người nó làm hại,

