1Châm ngôn của vua Sa-lô-môn.
2Của phi nghĩa nào lợi ích chi,
3ĐỨC CHÚA không để kẻ công chính phải đói bao giờ;
4Kẻ biếng nhác phải chịu cảnh nghèo hèn,
5Mùa hè thu hoạch là khôn,
6Đầu người công chính được Chúa chúc lành,
7Người ngay chính được tưởng nhớ và ngợi khen,
8Người có trí khôn ngoan đón nhận các lệnh truyền,
9Ai sống liêm chính sẽ được an toàn,
10Kẻ nháy mắt sẽ gây ra đau khổ,
11Miệng người ngay là suối nguồn sự sống,
12Ghét ghen sinh cãi vã,
13Khôn ngoan ở trên môi người sáng suốt,
14Người khôn giữ kỹ điều mình biết,
15Của cải người giàu là thành trì kiên vững,
16Lương bổng của người ngay dẫn đến sự sống,
17Người giữ lời nghiêm huấn thì đi trong sinh lộ,
18Môi lọc lừa che giấu lòng thù ghét,
19Người năng nói năng lỗi,
20Lưỡi người ngay là bạc ròng hảo hạng,
21Môi kẻ ngay nuôi sống nhiều người,
22Chính phúc lành của ĐỨC CHÚA cho ta được giàu sang,
23Gây tội ác là trò tiêu khiển của người ngu,
24Ác nhân khiếp sợ chi là gặp ngay điều đó,
25Cuồng phong thổi qua, ác nhân đâu còn nữa,
26Giấm làm ghê răng, khói làm cay mắt,
27Ai kính sợ ĐỨC CHÚA sẽ được trường thọ,
28Mong ước của người ngay dẫn đến vui mừng,
29Đường lối của ĐỨC CHÚA là thành lũy chở che người liêm chính,
30Muôn đời người ngay không nao núng,
31Miệng người công chính nói điều khôn ngoan,
32Môi người ngay làm kẻ nghe hả dạ,

