1Hỏi rằng Đức Khôn Ngoan đã không mời gọi,
2Trên đỉnh cao bên đường phố,
3bên cổng dẫn vào thành,
4“Phàm nhân hỡi, ta mời gọi các ngươi đó,
5Hỡi những kẻ ngây thơ, hãy học cho biết điều khôn khéo;
6Nghe đây, ta sẽ công bố những lời cao quý,
7Miệng ta nói sự thật, môi ta ghê tởm chuyện gian tà.
8Mọi lời ta nói ra đều ngay chính,
9Đối với ai am hiểu, mọi lời của ta đều đứng đắn;
10Hãy đón nhận lời nghiêm huấn của ta quý hơn cả bạc,
11Khôn ngoan đáng quý hơn cả trân châu,
12“Ta là Khôn Ngoan, ta làm bạn cùng mưu trí,
13(Kính sợ ĐỨC CHÚA là gớm ghét điều dữ).
14Ta nắm mưu lược và thành công, ta có hiểu biết và sức mạnh.
15Chính nhờ ta, mà vua chúa biết cầm quyền trị nước,
16Cũng nhờ ta, hàng lãnh đạo biết cách điều khiển,
17Kẻ yêu ta sẽ được ta yêu lại, người tìm ta ắt sẽ gặp ta.
18Bên cạnh ta là giàu sang, danh giá,
19Trái trăng ta cho hưởng quý hơn cả vàng ròng,
20Ta bước đi trên lối công bằng,
21để làm giàu cho những kẻ yêu ta,
22“ĐỨC CHÚA đã dựng nên ta như tác phẩm đầu tay của Người,
23Ta đã được tấn phong từ đời đời,
24Khi chưa có các vực thẳm,
25Trước khi núi non được đặt nền vững chắc,
26khi ĐỨC CHÚA chưa làm ra mặt đất với khoảng không,
27Đã có ta hiện diện khi Người thiết lập cõi trời,
28khi Người làm cho mây tụ lại ở trên cao
29khi Người định ranh giới cho biển, để nước khỏi tràn bờ,
30Ta hiện diện bên Người như tay thợ cả.
31vui chơi trên mặt đất, ta đùa vui với con cái loài người.
32“Giờ đây, hỡi các con, hãy nghe ta.
33Muốn nên khôn, phải nghe lời nghiêm huấn,
34Phúc thay người lắng nghe ta dạy,
35Vì gặp được ta là gặp sự sống,
36Còn ai phạm đến ta là làm hại chính mình,

