1Chớ huênh hoang tự đắc về ngày mai,
2Hãy để kẻ xa người lạ ngợi khen con,
3Đá nặng, cát cũng nặng,
4Đứa nóng giận thì độc ác, kẻ thịnh nộ thì bạo tàn,
5Thà chỉ trích công khai
6Bạn bè làm thương tổn, bạn bè vẫn chân thành,
7Người no, tảng mật cũng coi thường,
8Người xa quê như chim xa tổ.
9Dầu và hương thơm làm phấn khởi lòng người,
10Bạn của con hay bạn của cha con, đừng nỡ bỏ rơi họ.
11Này con, hãy khôn ngoan cho thầy được thỏa dạ
12Gặp nguy hiểm, người khôn ẩn mình,
13Người nào dám bảo lãnh cho kẻ không quen,
14Lớn tiếng chúc lành cho bạn hữu ngay từ sáng sớm
15Đàn bà lắm điều như nhà dột ngày mưa.
16Giữ được đàn bà như giữ được gió,
17Sắt bén nhờ sắt,
18Giữ cây vả thì được ăn trái vả,
19Nước phản chiếu khuôn mặt,
20Âm ty, âm phủ không bao giờ đầy,
21Lò thử vàng, nồi thử bạc,
22Giã đứa ngu trong cối như lấy chày giã gạo,
23Hãy biết rõ tình trạng bầy gia súc
24vì của cải không bền lâu muôn thuở
25Khi cỏ khô đã cắt và cỏ non lại mọc,
26thì chiên sẽ cho con có áo che thân,
27và sẽ có đủ sữa dê để nuôi bản thân con,

