1Ác nhân trốn chạy dù không ai đuổi bắt,
2Khi đất nước loạn lạc
3Ác nhân bóc lột người thiếu thốn,
4Kẻ bỏ lề luật thì ca ngợi ác nhân,
5Phường gian ác đâu hiểu lẽ công bằng,
6Thà nghèo mà ăn ở vẹn toàn
7Người giữ lề luật là đứa con khôn,
8Cho vay nặng lãi để được thêm giàu có
9Ai bưng tai chẳng muốn nghe lề luật,
10Kẻ quyến rũ người ngay thẳng theo đường xấu
11Kẻ giàu có cứ tưởng mình khôn,
12Khi chính nhân thắng trận
13Kẻ giấu tội mình sẽ không thành đạt,
14Phúc cho người luôn luôn biết sợ,
15Như sư tử rống, như gấu xông vào mồi,
16Kẻ cầm quyền ngu dốt lo chiếm đoạt cho nhiều,
17Kẻ bị giày vò vì tội sát nhân sẽ phải trốn chạy cho đến chết
18Người sống thanh liêm sẽ được cứu thoát,
19Người canh tác đất đai được no đầy cơm bánh,
20Người trung tín được đầy dư phúc lành,
21Thiên vị thì chẳng tốt đẹp gì,
22Người xấu bụng chạy theo tiền của,
23Kẻ dám khiển trách người
24Kẻ bóc lột mẹ cha, rồi bảo: “Đâu có tội vạ gì!”,
25Kẻ lắm tham vọng thì gây ra cãi vã,
26Kẻ cậy mình tài trí, ấy là kẻ ngu si.
27Ai bố thí cho người nghèo
28Kẻ ác đứng lên, người người đều lẩn trốn.

