1Rượu nồng sinh nhạo báng, men say tạo ồn ào,
2Cơn thịnh nộ của vua như tiếng gầm sư tử,
3Tránh đôi co đem lại vinh dự cho con người,
4Đầu mùa đông, kẻ lười không lo cày cấy,
5Ý định lòng người tựa nước sâu thăm thẳm,
6Lắm kẻ tự hào mình nhân nghĩa,
7Người công chính ăn ở đức độ,
8Đức vua ngự trên ngai xét xử,
9Ai dám nói: “Tôi đã giữ lòng mình thanh khiết,
10Cân non cân già, đấu gian đấu dối,
11Qua việc làm, mà người ta biết được
12Tai để nghe, mắt để thấy,
13Đừng mê ngủ kẻo ra nghèo túng,
14Khi mua thì chê “Đồ ôi, đồ dở!”
15Vàng bạc trân châu: nhiều vô kể,
16Người nào dám bảo lãnh cho kẻ không quen,
17Bánh phi nghĩa, con người lấy làm ngon,
18Lên kế hoạch, hãy dựa vào lời khuyên,
19Đứa ngồi lê đôi mách tiết lộ điều bí mật,
20Kẻ nào nguyền rủa mẹ cha,
21Của cải kiếm vội được lúc đầu,
22Bạn đừng nói: “Tôi sẽ báo thù!”
23Cân non cân già làm ĐỨC CHÚA ghê tởm,
24ĐỨC CHÚA dẫn dắt từng bước chân con người,
25Nguy hiểm thay, khi vội vàng khấn dâng của cải,
26Vị minh quân sàng lọc lũ gian tà,
27Tinh thần là đèn sáng ĐỨC CHÚA ban cho con người,
28Nhân nghĩa và tín thành gìn giữ đức vua,
29Sức mạnh là niềm tự hào của giới thanh niên,
30Vết thương nhức nhối tẩy sạch điều gian ác,

